TrungTamDuongLao.comTrung Tâm Dưỡng Lão
Hoạt động hằng ngày

Người không có ai thăm — thước đo thật của một nơi

Người có gia đình tới thường xuyên thì ở đâu cũng được chú ý hơn. Muốn biết một nơi thế nào, hãy xem người không có ai thăm.

Người không có ai thăm — thước đo thật của một nơi

Người có gia đình tới thường xuyên thì ở đâu cũng được chú ý hơn. Muốn biết một nơi thế nào, hãy xem người không có ai thăm.

Vì sao đây là thước đo thật

  • Người có gia đình tới thường xuyên thì được chú ý hơn
  • Có người hỏi, có người để ý, có người phản hồi
  • Người không có ai thăm nhận đúng mức nơi đó thật sự cung cấp
  • Nên nhìn họ là nhìn mức sàn
  • Mức sàn mới là mức thật

Mục thứ tư là cách đọc nên dùng, và nó là ý của cả bài.

Đây không phải chuyện thiên vị

  • Không phải nơi đó cố ý đối xử khác
  • Có người hỏi thì có người trả lời
  • Có người theo dõi thì thay đổi được phát hiện sớm
  • Đó là cơ chế tự nhiên của mọi tổ chức
  • Nên nó xảy ra ở cả nơi làm tốt

Mục cuối là điều cần nói cho công bằng, và nó là lý do việc thăm đều có giá trị.

Quan sát bằng cách nào

  • Để ý ai ngồi một mình lâu nhất trong phòng chung
  • Ai không có ai nói chuyện suốt buổi mình ở đó
  • Ai bị bỏ lại tới cuối bữa ăn
  • Rồi xem người chăm có tới với họ không
  • Không cần hỏi ai

Mục thứ tư là phần quyết định, và nó là quan sát chứ không phải suy đoán.

Dấu hiệu nơi làm tốt phần này

  • Người chăm ngồi nói chuyện với người ngồi một mình
  • Có người chủ động đẩy xe lăn ra chỗ có người
  • Bàn ăn được xếp cho không ai ngồi lẻ
  • Sinh nhật của người không ai thăm cũng được nhớ
  • Bốn thứ đó không tự xảy ra, phải có chủ ý

Mục thứ tư là dấu hiệu mạnh nhất, vì nó cho thấy phần này được tổ chức.

Cái nên hỏi nơi chăm sóc

  • Có bao nhiêu người không có ai thăm thường xuyên
  • Có chương trình gì cho họ không
  • Có người tình nguyện tới không
  • Ai để ý xem họ có nói chuyện với ai không
  • Mục đầu là câu ít nơi trả lời được ngay

Mục đầu là câu đáng hỏi nhất, và việc họ có biết con số đó hay không đã là câu trả lời.

Cô đơn ảnh hưởng thật tới sức khoẻ

  • Ăn kém hơn
  • Ít vận động hơn
  • Ngủ kém hơn
  • Buồn nhiều hơn và lú lẫn tăng nhanh hơn
  • Nên nó không phải chuyện tình cảm đơn thuần

Mục cuối là cách nhìn nên giữ, và nó là lý do phần này nằm trong chuyên mục hoạt động.

Gia đình làm được gì cho người khác

  • Chào hỏi họ khi tới
  • Ngồi nói chuyện vài phút
  • Nhắc người phụ trách khi thấy ai bị bỏ lại
  • Việc đó nhỏ nhưng người ngoài chỉ làm được vậy
  • Và nó làm cả phòng dễ chịu hơn

Mục thứ ba là việc có tác dụng thật, vì người phụ trách có thể chưa biết.

Thăm đều quan trọng hơn thăm lâu

  • Ba mươi phút mỗi tuần hơn ba giờ mỗi tháng
  • Vì nó tạo ra sự để ý liên tục
  • Và cho mình thấy thay đổi giữa các lần
  • Thay đổi chỉ lộ ra khi so hai lần gần nhau
  • Nên chia lịch thăm là việc đáng làm

Mục thứ tư là lý do thực dụng, và cách nhau một tháng thì không thấy chiều đi.

Cách chia lịch thăm trong nhà

  • Chia theo tuần, ghi ra lịch chung
  • Người ở xa thì gọi video theo lịch
  • Đổi giờ thăm để thấy nhiều khoảng khác nhau
  • Ghi lại quan sát sau mỗi lần
  • Có lịch thì việc này mới thật sự xảy ra

Mục thứ ba là mẹo hữu ích, vì thăm cùng một giờ mãi thì chỉ thấy một mặt.

Gọi video cũng có giá trị

  • Nó giữ được sự có mặt
  • Nó cho người ở xa góp phần
  • Nhưng cần người ở đó giúp bấm máy
  • Hỏi nơi đó có hỗ trợ việc này không
  • Đây là câu rất đáng hỏi với gia đình ở xa

Mục thứ ba là điều kiện thật, và không có người giúp thì việc này không xảy ra.

Cái cơ sở không thay được

  • Người thân tới thăm
  • Cháu gọi tên
  • Chuyện nhà được kể lại
  • Cảm giác mình còn thuộc về một gia đình
  • Bốn thứ đó không có trong hợp đồng nào

Mục cuối là điều em muốn nhấn, và đó là phần không tiền nào mua được.

Đừng để cảm giác tội lỗi làm giảm việc thăm

  • Nhiều người thấy khó khi tới
  • Nên tới ít dần
  • Rồi càng ít càng thấy khó hơn
  • Đây là vòng lặp rất hay gặp
  • Phá nó bằng cách đặt lịch ngắn và đều

Mục cuối là cách giải quyết, và buổi ngắn đều thì dễ giữ hơn buổi dài thỉnh thoảng.

Cái đừng làm khi tới thăm

  • Đừng chỉ ngồi xem điện thoại
  • Đừng bàn chuyện nhà rồi loại họ ra
  • Đừng nhận xét về nơi đó trước mặt họ
  • Đừng hứa điều mình không làm được
  • Mục cuối là chỗ để lại vết lâu nhất

Mục cuối là điều cần nhớ, vì lời hứa đưa về nhà mà không thành làm họ chờ rất lâu.

Việc cả nhà nên bàn trước

  • Hỏi có bao nhiêu người không có ai thăm thường xuyên
  • Quan sát ai ngồi một mình lâu nhất khi đi thăm
  • Chia lịch thăm theo tuần và ghi ra lịch chung
  • Đổi giờ thăm để thấy nhiều khoảng khác nhau
  • Chào hỏi cả người bên cạnh cha mẹ mình

Mục thứ ba là việc quyết định nhất, vì có lịch thì việc thăm mới đều chứ không phụ thuộc vào ai rảnh.

Câu hỏi thường gặp

Vì sao đây là thước đo thật?

Vì người có gia đình tới thường xuyên thì ở đâu cũng được chú ý hơn — có người hỏi, có người để ý, có người phản hồi. Người không có ai thăm chỉ nhận được đúng mức mà nơi đó thật sự cung cấp.

Quan sát điều này bằng cách nào?

Để ý ai ngồi một mình lâu nhất trong phòng chung, ai không có ai nói chuyện suốt buổi mình ở đó, và ai bị bỏ lại tới cuối bữa ăn. Rồi xem người chăm có tới với họ không.

Vì sao việc gia đình tới thăm đều lại quan trọng đến vậy?

Vì nó tạo ra sự để ý. Không phải vì nơi đó thiên vị, mà vì có người hỏi thì có người trả lời, và có người theo dõi thì thay đổi được phát hiện sớm hơn.

Gia đình làm được gì cho người không có ai thăm?

Chào hỏi họ khi tới, ngồi nói chuyện vài phút, và nhắc người phụ trách khi thấy ai bị bỏ lại. Việc đó nhỏ nhưng nó là thứ duy nhất người ngoài làm được.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283