Nhiều gia đình biết cần bàn mà không ai mở lời. Rồi tới lúc phải quyết thì không còn là bàn nữa mà là thông báo.
Vì sao nên mở lời khi chưa cần
- Lúc chưa có biến cố thì đó là bàn bạc
- Sau biến cố thì nó thành thông báo
- Vì không còn thời gian
- Và người già không còn sức tham gia
- Nên nói sớm hơn mức mình nghĩ
Mục thứ tư là mất mát lớn nhất, vì người chịu ảnh hưởng nhất lại không được góp ý.
Bắt đầu bằng nguyện vọng, không bằng phương án
- Hỏi nếu sau này cần người giúp thì ba mẹ muốn thế nào
- Câu đó mở
- Còn câu nêu sẵn phương án thì khép
- Vì nó biến cuộc nói thành cuộc thuyết phục
- Nghe trước, nói sau
Mục thứ tư là chỗ nhiều người mắc, và nó làm cả buổi thành ra hai bên đối nhau.
Bốn câu hỏi mở
- Ba mẹ thấy việc gì giờ làm khó hơn trước
- Việc gì ba mẹ muốn tự làm tới cùng
- Nếu cần người giúp thì muốn người lạ tới nhà hay tới nơi có người
- Điều gì ba mẹ sợ nhất khi tính chuyện này
- Câu cuối là câu mở ra nhiều nhất
Mục thứ hai là câu đáng hỏi nhất, vì phần tự chủ là phần họ giữ mạnh nhất.
Điều họ thường sợ mất
- Sợ mất tự chủ
- Sợ thành gánh nặng
- Sợ bị bỏ
- Sợ mất nhà, mất chỗ quen
- Sợ không được về
Mục thứ ba là điều sâu nhất, và nó thường không được nói ra thành lời.
Vì sao phản ứng gay gắt không phải phản đối phương án
- Nó thường là vì sợ mất tự chủ
- Hoặc vì nghe ra là mình đã bị quyết thay
- Nên tranh luận về phương án thì không tới đâu
- Bắt đầu lại từ chỗ họ sợ mất
- Đó là chỗ nói được
Mục thứ hai là nguyên nhân hay gặp nhất, và nó tránh được bằng cách mở lời sớm.
Khi họ phản ứng gay gắt thì làm gì ngay
- Dừng lại
- Đừng thuyết phục tiếp trong buổi đó
- Nói rõ mình không quyết gì
- Quay lại sau vài ngày
- Bắt đầu từ chỗ họ sợ mất
Mục thứ ba là câu quan trọng nhất, và nó tháo được phần lớn căng thẳng.
Bốn câu nên tránh
- Đã tìm được chỗ rồi
- Nhà kia cũng làm vậy mà
- Chỗ này tốn bao nhiêu một tháng
- Con cũng mệt lắm rồi
- Bốn câu đó đóng cửa nói chuyện
Mục thứ ba là chỗ hay sai về thứ tự, vì nói tiền trước khi nói chăm sóc thì mọi thứ thành ra chuyện tiền.
Về câu con cũng mệt lắm rồi
- Đó là sự thật và đáng được nói
- Nhưng nói lúc đang bàn phương án thì thành áp lực
- Nên nói riêng, ở buổi khác
- Và nói như một dữ kiện chứ không như lý do
- Sự thật nói sai lúc thì mất tác dụng
Mục thứ tư là cách nói giữ được cả hai, và nó tránh biến người già thành người mắc nợ.
Ai nên mở lời
- Người cha mẹ nghe nhất
- Không nhất thiết là người gánh nhiều nhất
- Không nên là cả nhà cùng lúc
- Vì đông người thì thành phiên xử
- Một người nói trước, cả nhà bàn sau
Mục thứ tư là chi tiết quyết định, và nó là lý do đừng gộp vào bữa họp gia đình.
Nói ở đâu và lúc nào
- Ở nhà, chỗ quen
- Lúc không ai đang mệt hay đang bệnh
- Không phải trong bữa ăn đông người
- Không phải ngay sau một lần nằm viện
- Một buổi ngắn, đừng cố nói hết
Mục cuối là điều em muốn nhấn, vì chủ đề này cần nhiều buổi ngắn hơn một buổi dài.
Ghi lại điều họ nói
- Việc họ muốn tự làm tới cùng
- Điều họ sợ nhất
- Nơi họ chịu và nơi họ không chịu
- Người họ muốn có mặt khi quyết
- Bốn dòng đó là cái cả nhà dựa vào sau này
Mục cuối là lý do đáng ghi, vì lúc gấp thì mọi người sẽ nhớ khác nhau.
Khi họ không còn đủ minh mẫn để bàn
- Vẫn hỏi và vẫn nói cho họ biết
- Dùng lại điều họ từng nói trước đây
- Hỏi người họ tin nhất trong nhà
- Đừng bàn về họ ngay trước mặt họ như thể họ không có đó
- Mục cuối là điều hay bị làm mà không ai để ý
Mục thứ hai là chỗ giá trị của việc nói sớm lộ ra, và nó là lý do đừng hoãn.
Nhóm phải xử lý y tế trước khi bàn
- Lú lẫn tăng nhanh trong vài ngày
- Trầm buồn nặng, không muốn ăn uống
- Đau không kiểm soát được
- Sụt cân rõ chưa rõ nguyên nhân
- Bốn nhóm đó đi khám trước, bàn sau
Mục thứ hai là nhóm hay bị quy cho tuổi tác, và nó là tình trạng cần điều trị.
Việc cả nhà nên bàn trước
- Ai mở lời và mở lúc nào
- Buổi đầu chỉ nghe, không nêu phương án
- Ghi lại điều cha mẹ nói
- Không ai nói về tiền trong buổi đầu
- Và hẹn mốc bàn lần sau
Mục thứ tư là quy ước đáng thống nhất trước, vì một câu về tiền làm lệch cả buổi.
Câu hỏi thường gặp
Nên mở lời khi nào?
Khi chưa cần. Lúc chưa có biến cố thì cuộc nói chuyện là bàn bạc; sau biến cố thì nó thành thông báo vì không còn thời gian. Đây là lý do nên nói sớm hơn mức mình nghĩ.
Nên bắt đầu bằng câu gì?
Bằng câu hỏi về nguyện vọng của cha mẹ, không bằng phương án của mình. Ví dụ hỏi nếu sau này cần người giúp thì ba mẹ muốn thế nào — câu đó mở, còn câu nêu sẵn phương án thì khép.
Cha mẹ phản ứng gay gắt thì làm sao?
Dừng lại, đừng thuyết phục tiếp trong buổi đó. Phản ứng gay gắt thường là vì sợ mất tự chủ chứ không phải phản đối phương án. Quay lại sau vài ngày và bắt đầu từ chỗ họ sợ mất.
Nên tránh những câu nào?
Những câu quyết thay như đã tìm được chỗ rồi, những câu so sánh với gia đình khác, những câu nói về tiền trước khi nói về chăm sóc, và những câu dùng sức khoẻ của mình làm lý do gây áp lực.